Lý Long tuy đã chạy mấy bận, tốn kha khá sức, nhưng vốn dĩ thể lực của hắn đã vượt trội hơn người thường, sức bền lại tốt nên vẫn là người đuổi kịp thỏ nhanh nhất. Con thỏ này cũng giở trò bẻ lái gấp tại chỗ, nhưng Lý Long rượt vài lần đã quen, mỗi bước chân lao ra đều giữ lại chút sức. Thế nên thỏ vừa đổi hướng, hắn cũng lập tức chuyển hướng theo.
Chỉ độ năm, sáu phút sau, con thỏ này đã bị Lý Long xách lên ném gọn vào bao tải.
Phía bên kia, Tạ Vận Đông và Đào Đại Cường vẫn chưa xong việc. Con thỏ bên đó có vẻ tinh ranh hơn, Lý Long thấy nó cứ lượn qua lượn lại, dù lún sâu trong tuyết vẫn vùng vẫy tìm đường sống, không chịu dừng lại dù chỉ một giây.
Cuối cùng, nó mệt đến mức chạy không nổi nữa, kẹt cứng trong tuyết, thế là bị Đào Đại Cường vung gậy đập ngất rồi nhét tọt vào bao.




